Góp Nhặt Sỏi Đá
Ngày còn ở tuổi trung niên, sáng nào
ông Minh cũng thức dậy trước khi mặt trời mọc. Sau khi uống một ly nước ấm, ông
lái xe ra bãi biển. Biển lúc bình minh có một vẻ đẹp rất riêng. Tiếng sóng đều
đều, những cánh hải âu lượn trên nền trời hồng nhạt, và bờ cát còn in dấu chân
của vài người dậy sớm.
Nhưng điều khiến ông thích thú nhất
không phải là ngắm biển, mà là cúi xuống nhặt những viên sỏi.
Ông không nhặt bừa. Ông lựa từng viên
có hình dáng đặc biệt: viên tròn nhẵn như được bàn tay vô hình mài giũa qua bao
năm tháng; viên có những đường vân lạ mắt; viên mang màu xanh, màu xám hay màu
nâu đỏ. Mỗi viên sỏi đều có một vẻ đẹp riêng.
Bạn bè thường cười:
— Chỉ là mấy cục đá vô tri, nhặt làm gì cho đầy nhà?
Ông chỉ mỉm cười:
— Mỗi viên đều có câu chuyện của nó. Sóng biển đã kiên nhẫn mài giũa chúng qua nhiều năm tháng. Tôi nhìn
chúng để nhớ rằng con người cũng được Chúa uốn nắn từng ngày như vậy.
Năm tháng trôi qua. Tóc ông dần bạc.
Đầu gối không còn cho phép ông đi bộ nhiều trên bãi cát. Những buổi bách bộ
thưa dần vì sức khỏe.
Chiếc tủ kính đựng đầy sỏi vẫn còn
đó.
Nhưng ông khám phá một thú vui mới.
Mỗi buổi sáng, sau khi cầu nguyện,
ông mở Kinh Thánh và đọc một bài suy niệm ngắn (devotional). Trước mặt ông luôn
có một quyển sổ nhỏ. Đọc xong, ông chỉ chọn đúng một câu Kinh Thánh chạm đến
lòng mình. Ông chép cẩn thận vào sổ, ghi ngày tháng, rồi viết vài dòng suy
nghĩ:
"Hôm nay Chúa muốn dạy mình điều
gì?"
"Mình sẽ thực hành điều này ở
đâu?"
Ngày đầu chỉ là một câu. Ngày hôm sau thêm một câu nữa.
Rồi tuần này qua tuần khác, tháng này
sang tháng khác.
Cuốn sổ đầu tiên đầy kín. Rồi cuốn thứ hai. Rồi cuốn thứ ba.
Có người hỏi:
— Sao bác không ghi cả chương cho đầy
đủ?
Ông cười hiền:
— Một viên sỏi đẹp cũng đủ làm mình dừng
lại ngắm. Một câu Kinh Thánh nếu thật sự hiểu và sống theo còn quý hơn đọc cả
chương mà quên mất.
Dần dần, ông nhận ra mình đang có một
bộ sưu tập quý giá hơn tất cả những viên sỏi năm xưa.
Mỗi câu Kinh Thánh giống như một viên
đá sống.
Có ngày ông gặp người cư xử thiếu lịch
sự. Câu Kinh Thánh ông nhặt được hôm ấy nhắc ông: "Hãy mềm mại trong lời
nói."
Có ngày bị hiểu lầm. Ông nhớ đến câu:
"Đừng lấy ác trả ác."
Có ngày lòng đầy lo lắng. Ông mở lại
trang sổ cũ, đọc: "Hãy trao mọi điều lo lắng mình cho Ngài."
Có ngày định nổi nóng với con cháu.
Ông bắt gặp câu đã chép từ nhiều tháng trước: "Hãy chậm giận."
Những câu Kinh Thánh ấy không còn nằm
trên trang giấy. Chúng bước vào từng lời nói, từng quyết định và từng cách ông
đối xử với mọi người.
Một buổi chiều, người cháu nội mở chiếc
tủ kính đựng sỏi và hỏi:
— Ông ơi, trong hai bộ sưu tập này,
ông thích bộ nào hơn?
Ông nhìn những viên sỏi đã theo mình
mấy chục năm rồi khép cuốn sổ Kinh Thánh đang đọc.
Ông mỉm cười:
— Những viên sỏi này đẹp vì Chúa tạo
nên. Nhưng những câu Kinh Thánh còn quý hơn, vì chính Chúa dùng chúng để tái tạo nên con người của ông.
Ông vuốt đầu cháu và nói tiếp:
— Sỏi đá chỉ lấp đầy chiếc tủ. Còn Lời
Chúa lấp đầy tấm lòng. Sỏi đá chỉ để ngắm. Nhưng Lời Chúa là để sống.
Từ đó, mỗi sáng, thay vì mang về một
viên sỏi từ bãi biển, ông lại mang theo một câu Kinh Thánh bước vào ngày mới.
Và ông nhận ra rằng bộ sưu tập đẹp nhất
của đời người không nằm trên kệ kính, mà được viết trong tấm lòng và thể hiện
qua nếp sống hằng ngày.
"Tôi đã giấu lời Chúa trong lòng
tôi, để tôi không phạm tội cùng Chúa."
— Thi Thiên 119:11