Sau một đời dài, điều mà nhiều người lớn tuổi mong mỏi không phải là sống thật lâu, mà là sống một cuộc đời không còn điều gì phải hối tiếc. Có những người nhắm mắt mà lòng còn đầy tiếc nuối vì những dự định dang dở, những mối quan hệ chưa hàn gắn, hay những ước mơ chưa thành. Nhưng cũng có những người, giống như ông Si-mê-ôn, có thể bình an nói:
"Lạy Chúa, bây giờ xin cho tôi tớ Chúa được qua đời bình an, theo như lời Ngài; vì mắt tôi đã thấy sự cứu rỗi của Ngài." (Lu-ca 2:29-30)
Ông Si-mê-ôn không phải là một vị vua lập nên đế quốc, cũng không phải một danh tướng hay học giả nổi tiếng. Kinh Thánh chỉ cho biết ông là người công bình, kính sợ Đức Chúa Trời và hằng trông đợi Đấng Mê-si. Đức Thánh Linh đã hứa rằng ông sẽ không chết trước khi được thấy Đấng Christ. Suốt nhiều năm tháng, có lẽ mỗi lần nghe tin có một em bé được đem vào đền thờ, lòng ông lại hy vọng. Và rồi một ngày kia, Thánh Linh dẫn ông đến đúng lúc Giô-sép và Ma-ri bồng Hài Nhi Giê-xu vào đền thờ.
Khi bồng Chúa Hài Đồng trên tay, ông biết ngay rằng đời mình đã viên mãn. Điều ông chờ đợi bấy lâu nay đã thành hiện thực. Lời hứa của Đức Chúa Trời đã được ứng nghiệm. Vì thế, ông không xin sống thêm nhiều năm nữa. Ông không cầu xin thêm sức khỏe, thêm của cải hay thêm danh vọng. Ông chỉ thưa:
"Bây giờ con có thể yên lòng nhắm mắt."
Đó không phải là sự buông xuôi, nhưng là sự thỏa lòng. Không phải vì ông đã làm được mọi việc, nhưng vì ông đã nhận được điều quý giá nhất: Chính Chúa Cứu Thế.
Đối với người lớn tuổi, câu chuyện của ông Si-mê-ôn đem đến niềm an ủi lớn lao. Tuổi già thường khiến con người nghĩ nhiều về chặng đường đã qua. Có người tự hỏi: "Mình đã sống có ý nghĩa chưa?" Có người băn khoăn: "Con cháu rồi sẽ ra sao?" Có người tiếc nuối vì sức khỏe không còn, công việc đã khép lại, bạn bè lần lượt ra đi.
Nhưng Kinh Thánh nhắc chúng ta rằng, thành công lớn nhất của đời người không phải là tích lũy bao nhiêu tài sản, đạt bao nhiêu danh vọng, hay sống bao nhiêu năm. Thành công lớn nhất là được gặp Chúa, biết Chúa và sống trung tín với Ngài.
Nếu trong những năm tháng cuối đời, chúng ta có thể nhìn lại và nói:
- Tôi đã tin cậy Chúa.
- Tôi đã cố gắng yêu thương gia đình.
- Tôi đã tha thứ cho những người làm tổn thương mình.
- Tôi đã phục vụ Hội Thánh theo khả năng Chúa ban.
- Tôi đã để lại cho con cháu một di sản đức tin.
Thì đó là một cuộc đời đáng sống.
Còn một điều nữa đem đến sự bình an khi đối diện với tuổi già và cái chết, đó là lương tâm được thanh thản. Trong suốt cuộc đời, không ai tránh khỏi những lần lầm lỗi, vấp ngã hay những quyết định sai lầm. Kẻ thù thường lợi dụng những ký ức ấy để gieo vào lòng chúng ta mặc cảm, day dứt và sợ hãi. Nhưng đối với người tin Chúa, quá khứ không còn là gánh nặng nếu chúng ta đã thật lòng ăn năn, xưng tội và tiếp nhận sự tha thứ của Ngài. Kinh Thánh hứa: "Nếu chúng ta xưng tội mình, thì Ngài là thành tín công bình để tha tội cho chúng ta, và làm cho chúng ta sạch mọi điều gian ác." (I Giăng 1:9). Đức Chúa Trời không chỉ tha thứ, nhưng còn "ném mọi tội lỗi chúng ta xuống đáy biển" (Mi-chê 7:19), và "xa cách chúng ta khỏi sự vi phạm mình, khác nào phương đông xa cách phương tây." (Thi Thiên 103:12). Vì thế, người cao tuổi không cần mang theo chiếc ba lô, hay chiếc gùi nặng trĩu của mặc cảm tội lỗi. Điều Chúa đã tha thứ thì chúng ta không nên tự kết án mình nữa. Chúng ta có thể bước đến cuối cuộc đời với một lương tâm bình an, biết rằng mình được huyết Chúa Giê-xu tẩy sạch và được Đức Chúa Trời xưng công chính.
Điều đáng quý hơn nữa là người tin Chúa không nói lời tạm biệt với sự sống, nhưng là bước sang sự sống đời đời. Cái chết không còn là dấu chấm hết, mà chỉ là cánh cửa đưa chúng ta vào sự hiện diện vinh hiển của Chúa. Vì vậy, người Cơ Đốc có thể đối diện với tuổi già và cái chết bằng sự bình an, chứ không phải sợ hãi.
Tuy nhiên, "yên lòng nhắm mắt" không có nghĩa là ngồi chờ ngày ra đi. Chừng nào Chúa còn cho hơi thở, chừng đó chúng ta vẫn còn sứ mạng. Chúng ta vẫn có thể cầu nguyện cho con cháu, khích lệ người nản lòng, chia sẻ lời chứng, dạy dỗ thế hệ trẻ và tiếp tục sinh bông trái cho Chúa. Thi Thiên 92:14 chép:
" Dầu đến buổi già bạc, họ sẽ còn sinh bông trái; được thạnh mậu và xanh tươi."
Khi ngày cuối cùng đến, người đã đặt trọn niềm tin nơi Đấng Christ sẽ không ra đi trong tuyệt vọng, nhưng trong niềm hy vọng. Họ có thể mỉm cười như ông Si-mê-ôn và nói:
"Lạy Chúa, con cảm tạ Ngài. Điều quan trọng nhất của cuộc đời con không phải là những gì con sở hữu, nhưng là con đã gặp Chúa và thuộc về Ngài. Gia đình con ở trong tay Ngài, Hội Thánh ở trong tay Ngài, tương lai ở trong tay Ngài. Bây giờ, nếu Ngài gọi, con sẵn sàng. Con yên lòng nhắm mắt, vì mắt đức tin của con đã thấy sự cứu rỗi nơi Đức Chúa Giê-xu Christ. Xin cho con được an nghỉ trong sự bình an của Ngài và tỉnh thức trong ngày sống lại vinh hiển."
Đó chính là phước hạnh của một đời người: sống trung tín, ra đi bình an, và gặp Chúa trong vinh quang.