God’s Choosing Grace (Ơn Chúa Chọn)
The summer
of 1982—meaning 43 years have passed since then—my family was living in Falls
Church, Virginia. One afternoon, as I was driving along a familiar road, my
eyes suddenly stopped at a sign posted in front of a church: VACATION BIBLE
SCHOOL. Curious, I loosely translated it: “A summer Bible school.”
In truth, I
had already read quite a few books before then: the Four Books and Five
Classics of Confucianism, some Buddhist writings borrowed from my uncle who was
a monk, the I Ching, and even some esoteric works of Theosophy. But the
Bible—about that I knew absolutely nothing. While waiting for the results of my
FLEX exam (the Federation Licensing
Examination), I had some free time. I thought to myself: “This is a good
opportunity to find out what the Bible actually says.”
So I
gathered my courage and walked into Fairfax Circle Baptist Church, went to the
office, and rang the bell. An American pastor came out to greet me. After
hearing my desire to study the Bible, he smiled gently and said:
“Well, this
class is actually for children on summer break. Kids come here to learn and
play for about five days.”
But seeing
that I sincerely wanted to learn, he wrote down my phone number and promised to
find someone who could help me study the Bible more seriously. Two days later,
the pastor called back with good news: two church members—a man and a lady—from
the leadership board had volunteered to teach me. He added:
“Bring your
wife and your two children as well!”
That was
when I… panicked a little. “How am I going to convince my wife to go to church
to study the Bible?” And sure enough, as soon as I brought it up, she shook her
head. In her practical nature, she said:
“We’ve only
been in this country for two years. Our future is still uncertain. This isn’t
the right time to go study the Bible.”
I thought
for a while. Finally, I appealed to something that always worked:
“You’re
absolutely right. But we need to improve our English. They have volunteers who
teach English through Bible lessons. Just a couple of hours every Sunday. We’ll
learn the Bible and improve our English. Two birds with one stone.”
She paused,
thought about it, then nodded. Thank God!
From that
day on, every Sunday my wife and I took our two kids—nine-year-old Minh Triet
and eight-year-old Minh Ngoc—to church. The kids joined the children’s class;
meanwhile, we studied the Bible with two very dedicated teachers.
A year
passed. From those hesitant early steps, our whole family came to believe in
the Lord. My wife and I were baptized at the end of 1983.
Since then,
our faith has grown day by day. Looking back over the 43-year journey
(1982–2025), our hearts overflow with gratitude. It is so clear: God chose us,
led us, and carried us through every season of life.
Looking
back, all we can do is bow our heads in thanksgiving. We thank Him for placing
me in the right place at the right time; for turning a small sign hanging in
front of a church into the beginning of a life-changing journey for our family.
We thank Him for opening my wife’s heart, for leading us from timid steps into
the doors of His Church to the joy of learning, living, and serving Him.
We thank Him
because in every stage—from our struggling early years as newcomers, through
the seasons of working, raising children, and building a life—God quietly
guided and upheld us. Every season of blessing, every trial overcome, every
door that opened… all bore His fingerprints.
We thank Him
that our two children also grew up in the faith, formed families, and now serve
God in the places He has entrusted to them. And now, seeing our grandchildren
walk in the way of faith, we are even more moved: God’s grace did not stop with
us, but flowed down to the next generation.
We thank Him
because He gave not only faith, but peace—the kind of peace the world cannot
give. He gives us “FLOW” every day: FEAR Him with reverence, LOVE Him
wholeheartedly, OBEY Him faithfully, and WALK with Him daily. Four simple
words, yet they have become the compass for our entire journey as husband and
wife.
If not for
that summer day in 1982, if not for the sign “VACATION BIBLE SCHOOL,” if not
for that simple act of ringing the church office doorbell… our family might
have taken a completely different path. But God chose this path for us—the path
of light, peace, and hope.
And so,
looking back over the past 43 years, our hearts hold only one cry:
“Lord, we
thank You. Everything is by Your grace.”
Ơn Chúa Chọn
Mùa hè năm 1982 — nghĩa là đã 43 năm trôi qua — gia đình
tôi khi ấy đang sống ở Falls Church, tiểu bang Virginia. Một buổi trưa, đang
lái xe ngang qua một con đường quen thuộc, mắt tôi bỗng dừng lại ở tấm bảng
treo trước cửa một nhà thờ: VACATION BIBLE SCHOOL. Tò mò, tôi tạm dịch:
“Trường Thánh Kinh mùa nghỉ hè.”
Thật ra, trước
đó tôi đã đọc kha khá sách: Tứ Thư, Ngũ Kinh của Khổng giáo, một ít Phật học do
người cậu đang tu cho mượn, Kinh Dịch, thậm chí cả những sách minh triết của
Thông Thiên Học. Nhưng riêng Kinh Thánh — tôi hoàn toàn mù tịt. Đúng lúc đang chờ kết quả kỳ thi
FLEX (bằng hành nghề bác sĩ liên bang), tôi có chút thời gian rảnh. Tôi nghĩ: “Đây
là dịp tốt để mình tìm hiểu xem Kinh Thánh thực sự nói gì.”
Thế là tôi
đánh liều bước vào ngôi thánh đường Fairfax Circle Baptist Church, đến
văn phòng và bấm chuông. Một mục sư người Mỹ ra tiếp. Khi nghe tôi bày tỏ mong
muốn học Kinh Thánh, ông mỉm cười hiền hòa và nói:
“À, lớp này là cho trẻ con nghỉ hè đó bạn. Tụi nhỏ đến đây vừa học vừa chơi,
khoảng năm ngày thôi.”
Nhưng thấy
tôi thật lòng muốn tìm hiểu, ông ghi số điện thoại và hứa sẽ tìm người giúp tôi
học Kinh Thánh một cách nghiêm túc hơn. Hai ngày sau, mục sư gọi lại báo tin
vui: có hai tín hữu (một ông, một bà) trong Ban Chấp Hành tình nguyện dạy cho tôi. Ông còn
dặn thêm:
“Anh nhớ mang theo vợ và hai cháu nhé!”
Lúc đó tôi mới…
đâm lo. “Làm sao thuyết phục vợ mình đi nhà thờ học Kinh Thánh bây giờ?”
Và đúng như tôi nghĩ, vừa mở lời thì vợ tôi lắc đầu ngay. Với tính thực tế vốn
có, nàng nói:
“Gia đình mình mới qua được hai năm, tương lai chưa ổn định. Giờ mà đi học Kinh
Thánh thì chưa phải lúc.”
Tôi suy nghĩ
một hồi. Cuối cùng tôi
đánh vào điểm mạnh quen thuộc:
“Em nói đúng lắm. Nhưng tụi mình cần nâng trình độ tiếng Anh. Ở đây có thầy cô tình
nguyện dạy tiếng Anh qua Kinh Thánh. Mỗi Chúa nhật vài tiếng đồng hồ thôi. Mình vừa hiểu thêm Kinh Thánh,
vừa học thêm Anh ngữ. Một công đôi việc.”
Vợ tôi im lặng suy
nghĩ một lúc rồi gật đầu.
Tạ ơn Chúa!
Từ hôm đó, mỗi
Chúa nhật, vợ chồng tôi dắt theo hai con — Minh Triết 9 tuổi và Minh Ngọc 8 tuổi
— đến nhà thờ. Hai cháu vào lớp thiếu nhi; còn chúng tôi học Kinh Thánh với hai
thầy rất tận tâm.
Một năm trôi
qua. Từ những bước chân dè dặt ban đầu, cả gia đình chúng tôi đã tin nhận Chúa.
Vợ chồng tôi làm lễ Báp-tem cuối năm
1983.
Từ đó, đức
tin chúng tôi lớn lên từng ngày. Nhìn lại chặng đường 43 năm (1982–2025), lòng
chúng tôi tràn đầy sự biết ơn. Thật rõ ràng: Chúa đã chọn chúng tôi, dẫn dắt
chúng tôi, dìu chúng tôi đi qua từng mùa của cuộc đời.
Nhìn lại, chỉ
biết cúi đầu tạ ơn Chúa vì tất cả. Tạ ơn vì Ngài đã đặt tôi đúng nơi, đúng lúc;
vì một tấm bảng nhỏ treo trước cửa nhà thờ năm ấy lại trở thành khởi đầu cho cả
một hành trình đổi đời của gia đình tôi. Tạ ơn vì Chúa đã mở lòng vợ tôi, đưa
hai vợ chồng từ những bước chân rụt rè bước vào cánh cửa Hội Thánh đến sự tận
hưởng niềm vui được học, được sống, và được phục vụ Ngài.
Tạ ơn vì
trong mỗi chặng đường — từ những ngày chật vật nơi đất khách, những năm tháng
đi làm, nuôi con, xây dựng cuộc sống — Chúa vẫn âm thầm dìu dắt, nâng đỡ chúng
tôi. Mỗi mùa phước hạnh, mỗi lần vượt qua thử thách, mỗi cánh cửa mở ra… đều
mang dấu tay của Ngài.
Tạ ơn vì hai
con chúng tôi cũng lớn lên trong đức tin, lập gia đình, và cùng gây dựng nhà
Chúa theo phần việc Chúa giao. Nay nhìn thấy thế hệ cháu nội ngoại bước vào con
đường đức tin, lòng tôi càng thêm xúc động: ân điển Chúa không dừng lại ở chúng
tôi, mà chảy xuống cho thế hệ nối tiếp.
Tạ ơn vì
Chúa không chỉ ban cho đức tin, mà còn ban cho sự bình an — thứ bình an mà thế
gian không thể cho. Ngài cho chúng tôi FLOW mỗi ngày: FEAR kính sợ Ngài, LOVE yêu mến Ngài, OBEY vâng phục Ngài và WALK bước theo Ngài. Bốn chữ đơn giản,
nhưng là chiếc la bàn định hướng cho toàn bộ hành trình đời sống vợ chồng tôi.
Nếu không có
ngày hè 1982 ấy, nếu không có tấm bảng “VACATION BIBLE SCHOOL” treo trước cửa
nhà thờ, nếu không có cú bấm chuông vào văn phòng Fairfax Circle Baptist
Church… thì có lẽ gia đình tôi đã đi một con đường hoàn toàn khác. Nhưng Chúa
đã chọn hướng đi này cho chúng tôi — con đường của ánh sáng, bình an và hy vọng.
Cho nên,
nhìn lại 43 năm qua, lòng chỉ đong đầy một lời:
“Lạy Chúa, tạ ơn Ngài. Tất cả bởi ân điển Ngài.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét