Chọn Vỏ Bỏ Ruột
Sách Hàn Phi Tử
của thời Chiến Quốc bên Tàu có
ghi câu chuyện thú vị về cái hộp đựng ngọc.
Một người thừa hưởng được một viên ngọc châu, muốn bán đi. Để dễ bán, ông cho làm một cái hộp đẹp, gỗ tốt,
khắc hình mỹ thuật, ướp hương cho có mùi thơm.
Ai thấy hộp ngọc cũng đều trầm trồ, khen ngợi và thích cái hộp, mà không
nghe ai hỏi tới viên ngọc bên trong. Cuối
cùng, một phú ông có đủ tiền mua hộp ngọc.
Điều làm người bán vô cùng ngạc nhiên là người mua mở hộp lấy viên ngọc
trao cho chủ cũ, nói: “Tôi chỉ thích cái hộp đẹp đẽ này thôi, còn viên ngọc tôi
cho lại ông.” Trong khi cái ruột là viên
ngọc giá trị gấp trăm lần cái vỏ hộp, mà người mua lại “chọn vỏ bỏ ruột”.
Từ đó, người
Trung Hoa có câu thành ngữ Mãi Độc Hoàn Châu 買櫝還珠 nghĩa là
“mua hộp (đẹp) mà trả lại ngọc châu”, ý nói người chỉ chăm chú bề ngoài không
xét đến giá trị thực bên trong, hay nói cách khác thích hình thức hơn nội dung.
Thường cái vỏ chỉ
là lớp bao che chở cái ruột quý báu bên trong. Nhìn trái cam, trái chuối, củ hành thì hiểu. Người mua chuối mà chọn giữ vỏ chuối và quăng
cái ruột chắc bị xem là không bình thường.
Vậy mà không ít người ham mê cái vẻ đẹp hào nhoáng bề ngoài mà quên mất
cái ruột phong phú bề trong. Tục ngữ
Việt Nam có câu nhắc nhở: “Tốt gỗ hơn tốt nước sơn.”
Chuyện người mua
hộp ngọc làm tôi nhớ tới 2 anh em láng giềng tôi. Người anh yêu say đắm và cưới được cô vợ đẹp
lộng lẫy, nhưng không ngờ tánh hung hãn về sau mới lộ ra, còn người em lấy người
vợ bình thường, tánh tình hiền hậu vì người em hiểu câu “cái nết đánh chết cái
đẹp”. Người em sống rất hạnh phúc, còn
người anh thì khốn khổ vì hay bị vợ húng hiếp.
Có hôm, anh tâm sự với tôi, than: “Tôi lỡ leo lên lưng sư tử rồi nên biết
thân ngồi yên vì bước xuống e bị nhai xương!” Nhìn lại mới thấy ai khôn ngoan khi chọn vợ: người anh chăm chú cái vỏ, người em trân trọng cái ruột. Ai Chọn Nấy Chịu, như câu chúng ta thường nghe người Mỹ hay nói: "Sleep in the bed you made" (Làm giường thế nào, ngủ thế đó).
Trong Kinh
Thánh, câu chuyện 2 chị em cũng cho chúng ta bài học sâu sắc về chọn lựa. Cô chị Ma-thê hay làm bếp, lăng xăng nấu nướng
phục vụ Chúa Giê-su khi Ngài tới thăm.
Cô em Ma-ri thì thích ngồi bên Chúa để nghe lời Chúa dạy bảo. Cô chị phàn nàn với Chúa, muốn em mình xuống
bếp giúp mình một tay. Chúa Giê-su thừa
nhận hai chị em đều yêu quí Chúa đều muốn Chúa vui lòng, nhưng phán rằng Ma-ri đã
chọn phần tốt hơn: ngồi nghe, suy gẫm lời Chúa*.
Thánh Phao-lô nhắc
nhở con dân Chúa nên hướng mắt, hướng lòng vào giá trị thuộc linh chớ không nên
vào vật chất trần gian: “chúng ta chẳng
chăm sự thấy được, nhưng chăm sự không thấy được; vì những sự thấy được chỉ là
tạm thời, mà sự không thấy được là đời đời không cùng vậy” (2 Cô-rinh-tô 4:18).
Người chạy theo
cái hào nhoáng, phù phiếm, nhưng rỗng tuếch rỗng toác thường phải trả giá đắt, còn người tìm cầu giá
trị tinh thần thường được phước ơn từ Trời.
Một vị mục sư góp ý: Cơ-đốc nhân chân chánh được mặc áo công chính của Chúa Giê-su thì bề ngoài (vỏ), cùng bề trong (ruột) đều tốt đẹp.
*Luca 10:40-41
Nhà thơ Tiểu Minh Ngọc cảm tác:
Bề
Ngoài Bề Trong
“chúng
ta chẳng chăm sự thấy được, nhưng chăm sự không thấy được; vì những sự thấy
được chỉ là tạm thời, mà sự không thấy được là đời đời không cùng vậy” - 2
Cô-rinh-tô 4:18
"và
kẻ dùng của thế gian, nên như kẻ chẳng dùng vậy; vì hình trạng thế gian nầy qua
đi." - 1 Cô-rinh-tô 7:31
"Vả
thế gian với sự tham dục nó đều qua đi, song ai làm theo ý muốn Đức Chúa Trời
thì còn lại đời đời." - 1 Giăng 2:17
"Vì,
Mọi xác thịt ví như cỏ, Mọi sự vinh hiển của nó ví như hoa cỏ. Cỏ khô, hoa
rụng, nhưng lời Chúa còn lại đời đời. Và lời đó là đạo Tin Lành đã giảng ra cho
anh em." – 1 Phi-e-rơ 1:24-25
Bề ngoài hào nhoáng, đẹp thay,
Nhưng ai biết được đắng cay trong lòng?
Giàu sang của cải mênh mông,
Nhưng ngày mai đến, cũng không còn gì?
Thế gian, mọi sự qua đi,
Cỏ khô, hoa rụng, đáng chi mà nhờ?
Chớ nên chậm trễ, dại khờ,
Ham mê tạm bợ, chần chờ bỏ qua,
Lời Ngài hằng hữu cho ta,
Hãy suy gẫm lấy, mở ra tầm nhìn,
Biết rằng, quý
nhất hồn linh,
Công bình sống bởi đức tin vào Ngài!
Ăn năn kính Chúa hôm nay,
Bỏ qua đời sống lạc sai bao ngày,
Hết lòng hết sức từ đây,
Làm theo Lời Chúa, thánh thay, năng quyền,
Phải chăm việc Chúa trước tiên,
Dù không thấy kết quả liền cho ta!
Tình Trời miên viễn bao la,
Sẽ luôn gìn giữ gần xa mọi điều!
Thế gian này có bao nhiêu,
Sức người là mấy, sớm chiều, ai hay?
Tin Lành – Ân Điển tốt thay,
Hãy mau nhận lấy, duy Ngài đáng tin!
Tiểu Minh Ngọc
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét