Nắm Tay Nhau Đến Cuối Đường
Bao năm rồi mình đi chung lối,
Nắng mưa đời có Chúa bên ta,
Tay nắm chặt qua bao thử thách,
Tình yêu còn đậm đến hôm qua.
Tóc đã bạc, bước chân chậm lại,
Mắt nhìn nhau vẫn ấm như xưa,
Không chỉ nghĩa vợ chồng năm tháng —
Mà là ơn Chúa giữ cho vừa.
Có lúc yếu, người này nâng đỡ,
Có khi đau, người nọ cầu thay,
Hai chiếc gậy tựa vào ân điển,
Dắt nhau qua những tháng ngày dài.
Con cháu lớn như vườn cây tốt,
Bóng chúng ta che mát đời sau,
Nhìn lại thấy muôn điều phước hạnh,
Chúa ban dư dật biết là bao.
Nếu mai mốt một người đi trước,
Người còn đây cũng chẳng cô đơn,
Vì trong Chúa tình ta còn mãi,
Sẽ trùng phùng nơi cõi thiên môn.
Hôm nay vẫn nắm tay cảm tạ,
Quãng đường đời sắp trọn nay mai,
Tình đẹp nhất không là tuổi trẻ —
Mà cùng nhau đi trọn trong Ngài.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét