Các phép tu từ trong ca dao Việt Nam – (Vietnamese Rhetorical Devices)
1. So
sánh — Simile
Dùng các từ “như, tựa, giống như…” để so sánh hai sự vật.
Thân
em như tấm lụa đào,
Phất phơ giữa chợ biết vào tay ai.
2. Ẩn
dụ — Metaphor
Mượn hình ảnh này để kín đáo nói về người hay sự vật khác.
Thuyền
về có nhớ bến chăng,
Bến thì một dạ khăng khăng đợi thuyền.
“Thuyền” và “bến” là ẩn dụ cho người ra đi và người ở lại.
3. Nhân cách
hóa — Personification
Gán cho thiên nhiên hoặc đồ vật những cảm xúc, hành động của con người.
Núi
cao chi lắm núi ơi,
Núi che mặt trời chẳng thấy người thương.
4. Hoán
dụ — Metonymy
Dùng một hình ảnh có quan hệ gần gũi để thay cho đối tượng muốn nói đến.
Một
cây làm chẳng nên non,
Ba cây chụm lại nên hòn núi cao.
- “Một
cây” chỉ một người riêng lẻ.
- “Ba
cây” chỉ nhiều người cùng đoàn kết.
Ở đây, “cây” được dùng để chỉ con người — một cách hoán dụ giàu hình ảnh.
5. Phép
đối — Antithesis / Parallelism
Đặt những từ ngữ, hình ảnh tương phản hoặc cân xứng với nhau:
Bứt
đằng đông, động đằng tây,
Tuy rằng nói đấy, nhưng đây động lòng.
Các cặp đối: đông–tây, đấy–đây.
6. Điệp
từ, điệp ngữ — Repetition
Lặp lại từ hoặc cụm từ để nhấn mạnh cảm xúc:
Nhớ
ai ra ngẩn vào ngơ,
Nhớ ai, ai nhớ, bây giờ nhớ ai?
7. Câu
hỏi tu từ — Rhetorical Question
Đặt câu hỏi không nhằm tìm câu trả lời mà để bộc lộ cảm xúc:
Khăn
thương nhớ ai,
Khăn rơi xuống đất?
Khăn thương nhớ ai,
Khăn vắt lên vai?
8. Nói
quá, phóng đại — Hyperbole / Exaggeration
Nói vượt quá mức bình thường để nhấn mạnh ý nghĩa:
Bao
giờ chạch đẻ ngọn đa,
Sáo đẻ dưới nước thì ta lấy mình.
9. Liệt
kê — Enumeration / Listing
Sắp xếp nối tiếp nhiều hình ảnh, sự vật hoặc hành động:
Trên
trời có đám mây xanh,
Ở giữa mây trắng, chung quanh mây vàng.
10.
Chơi chữ — Pun / Wordplay
Khai thác từ đồng âm hoặc từ có nhiều nghĩa:
Lợi
thì có lợi, nhưng răng không còn.
“Lợi” vừa nghĩa là ích lợi — benefit, vừa nghĩa là nướu răng —
gums.
11.
Nói bóng gió — Indirect expression
/ Innuendo
Không nói thẳng mà mượn chuyện khác để người nghe tự hiểu:
Tuy
rằng nói đấy, nhưng đây động lòng.
“Nói chuyện bên ấy nhưng người bên này hiểu rằng lời nói có liên quan đến
mình.”
12.
Ý tại ngôn ngoại — Implication /
Meaning beyond the words
Ý nghĩa thật nằm ngoài lời nói trực tiếp; người nghe phải suy ngẫm mới
hiểu:
Bứt
đằng đông, động đằng tây.
Tuy rằng nói đấy mà đây động lòng.
Câu nói gợi ý: tác động ở một nơi nhưng lại gây ảnh hưởng đến một nơi
khác.
Kết luận
Các phép tu từ như so sánh (simile), ẩn dụ (metaphor), hoán dụ
(metonymy), nhân cách hóa (personification), điệp ngữ (repetition),
phép đối (antithesis), nói quá (hyperbole), câu hỏi tu từ (rhetorical question) và chơi
chữ (pun) đã làm cho thi ca Việt Nam trở nên giàu hình ảnh, nhạc điệu và cảm
xúc.
Người Việt thường không nói hết ý một cách trực tiếp, nhưng gửi tâm tình
qua hình ảnh con thuyền, bến nước, cây đa, mái đình, trầu cau, khăn áo.
Vì vậy, lời thơ tuy ngắn mà ý nghĩa sâu xa; lời nói ở “đấy” nhưng có thể khiến
lòng người ở “đây” rung động:
Bứt
đằng đông, động đằng tây,
Tuy rằng nói đấy, nhưng đây động lòng.
(2 câu
ca dao trên kết hợp Phép Đối, Nói Bóng Gió, Ý Tại Ngôn Ngoại.)
Hiểu các phép tu từ không chỉ giúp chúng ta phân tích câu thơ, mà còn
giúp cảm nhận vẻ đẹp tinh tế của tiếng Việt và tâm hồn dân tộc. Có thể kết luận:
Tu từ là nghệ thuật làm đẹp lời thơ, làm sâu ý tưởng
và làm rung động lòng người.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét