Thứ Bảy, 23 tháng 5, 2026

BIẾT CHÚA, BIẾT MÌNH

 Kinh Thánh nhiều lần cho thấy một nguyên tắc sâu nhiệm:

Càng thật sự biết Đức Chúa Trời, con người càng thấy rõ chính mình.

Điều này xảy ra vì:

  • ánh sáng của sự thánh khiết Chúa phơi bày lòng người,
  • sự vĩ đại của Chúa làm lộ ra giới hạn của con người,
  • ân điển Chúa khiến con người nhận ra tình trạng thật của mình.

1. Ê-sai: thấy sự thánh khiết Chúa → thấy tội lỗi mình

Khi tiên tri Isaiah thấy khải tượng về Đức Chúa Trời:

“Thánh thay, thánh thay, thánh thay là Đức Giê-hô-va vạn quân!”
— Ê-sai 6:3

Phản ứng đầu tiên của ông không phải là tự hào mình được chọn, nhưng:

“Khốn nạn cho tôi! Xong đời tôi rồi! Vì tôi là người có môi dơ dáy...”
— Ê-sai 6:5

Càng thấy sự thánh khiết Chúa,
Ê-sai càng thấy sự ô uế của chính mình.


2. Phi-e-rơ: gặp quyền năng Chúa → thấy mình là tội nhân

Khi Simon Peter chứng kiến phép lạ cá đầy lưới:

“Lạy Chúa, xin ra khỏi tôi, vì tôi là người có tội.”
— Lu-ca 5:8

Một người thật sự gặp Chúa thường:

  • không còn khoe mình,
  • không còn quá tự tin vào bản thân,
  • nhưng nhận ra sự bất toàn của mình.

3. Gióp: nghe về Chúa khác với thật sự thấy Chúa

Job từng tranh luận rất nhiều về sự công chính của mình. Nhưng sau khi gặp Chúa:

“Trước lỗ tai tôi có nghe đồn về Chúa,
nhưng bây giờ mắt tôi đã thấy Ngài.
Vì vậy, tôi lấy làm gớm ghê tôi, 
 

Và ăn năn trong tro bụi

— Gióp 42:5–6

Có sự khác biệt giữa:

  • biết về Chúa bằng tri thức,
  • và thật sự gặp Chúa.

Người càng đến gần ánh sáng,
càng thấy rõ bụi bẩn trên áo mình.


4. Phao-lô: càng trưởng thành càng thấy mình cần ân điển

Ban đầu Paul the Apostle gọi mình là:

  • “kẻ nhỏ hơn hết các sứ đồ” (I Cô-rinh-tô 15:9)

Sau đó:

  • “nhỏ hơn hết các thánh đồ” (Ê-phê-sô 3:8)

Cuối đời:

  • “kẻ đứng đầu trong những tội nhân” (I Ti-mô-thê 1:15)

Đây không phải mặc cảm bệnh hoạn,
mà là dấu hiệu của người càng gần Chúa càng khiêm nhường.


5. Ánh sáng Chúa soi thấu lòng người

Light

“Lời Chúa là ngọn đèn cho chân tôi,
Ánh sáng cho đường lối tôi.”
— Thi Thiên 119:105

“Mọi sự bị ánh sáng phơi bày đều trở nên rõ ràng.”
— Ê-phê-sô 5:13

Khi ánh sáng thuộc linh chiếu vào:

  • động cơ thầm kín, 
  • tham vọng,
  • kiêu ngạo,
  • giả hình,
  • nỗi sợ,
  • lòng ích kỷ

đều dần lộ ra.


Kết luận

Biết Chúa thật không làm con người:

  • kiêu ngạo hơn,
  • nhưng khiêm nhường hơn.

Không làm họ:

  • xét đoán người khác hơn,
  • nhưng tự xét mình sâu hơn.

Vì vậy:

Người xa Chúa thường nghĩ mình khá tốt.
Người gần Chúa thường thấy mình cần ân điển hơn bao giờ hết.

Và đó là lý do Augustine cầu nguyện:

“Noverim me, noverim Te.”
“Xin cho con biết chính mình, và biết Ngài.”

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét