Khi nhắc đến Kinh Thánh, nhiều người nghĩ đến một quyển sách cổ xưa nằm yên trên kệ gỗ, phủ màu thời gian. Nhưng đối với hàng triệu người qua nhiều thế kỷ, Kinh Thánh không chỉ là một quyển sách để đọc — mà là tiếng nói của Đức Chúa Trời dành cho linh hồn con người. Bao nhiêu đế quốc đã suy tàn, bao nhiêu tư tưởng đã đổi thay, bao nhiêu triết thuyết từng làm rung chuyển nhân loại rồi cũng phai mờ theo năm tháng; nhưng Lời Chúa vẫn còn đó, như ngọn hải đăng đứng vững giữa biển đời đầy giông tố.
Kinh Thánh mở ra cho con người cánh cửa để biết Đức Chúa Trời. Không phải một Đấng xa vời, lạnh lùng, nhưng là Cha yêu thương, Đấng tạo dựng và cứu chuộc nhân loại. Chính Chúa Giê-xu phán:
“Vả, sự sống đời đời là nhìn biết Cha… cùng Giê-xu Christ là Đấng Cha đã sai đến.”
— Giăng 17:3
Con người có thể học biết nhiều điều: khoa học, triết học, kỹ thuật, lịch sử… nhưng nếu không biết Đấng tạo nên mình, linh hồn vẫn còn khoảng trống sâu thẳm. Vì vậy, Thánh Augustine từng cầu nguyện:
“Noverim Te, noverim me.”
“Xin cho con được biết Chúa, và biết chính mình con.”
Kỳ lạ thay, càng đọc Kinh Thánh, con người càng thấy rõ lòng mình. Ánh sáng của Lời Chúa không chỉ soi thiên đàng, mà còn soi tận những góc tối sâu kín trong tâm hồn. Hê-bơ-rơ 4:12 chép:
“Vì lời Đức Chúa Trời là sống và linh nghiệm, sắc hơn gươm hai lưỡi…”
Có những lời trong Kinh Thánh đọc lên tưởng nhẹ nhàng, nhưng lại làm tan vỡ lòng kiêu ngạo. Có những câu rất đơn sơ, nhưng đủ nâng một tâm hồn đang tuyệt vọng đứng dậy. Có những người giữa đêm tối cuộc đời, chỉ nhờ một câu Kinh Thánh mà tìm lại hy vọng sống.
Thi Thiên 119:105 viết:
“Lời Chúa là ngọn đèn cho chân tôi,
Ánh sáng cho đường lối tôi.”
Con người thời nay có thể sở hữu vệ tinh định vị ngoài không gian, nhưng nhiều khi vẫn lạc hướng trong chính cuộc đời mình. Kinh Thánh không hứa rằng người tin Chúa sẽ không gặp giông bão; nhưng Kinh Thánh cho ánh sáng để đi xuyên qua giông bão mà không đánh mất linh hồn.
Lời Chúa cũng nuôi dưỡng tâm linh như bánh nuôi thân thể. Chúa Giê-xu phán:
“Người ta sống chẳng phải chỉ nhờ bánh mà thôi, nhưng nhờ mọi lời nói ra từ miệng Đức Chúa Trời.”
— Ma-thi-ơ 4:4
Thân thể thiếu thức ăn sẽ suy yếu; linh hồn thiếu Lời Chúa cũng trở nên khô hạn. Có lẽ vì vậy mà tiên tri Giê-rê-mi từng nói:
“Khi những lời Chúa phán ra, tôi đã ăn lấy rồi.”
— Giê-rê-mi 15:16
Đọc Kinh Thánh không chỉ để có thêm kiến thức tôn giáo, nhưng để được biến đổi. Dwight L. Moody từng nói:
“The Bible was not given for our information but for our transformation.”
“Kinh Thánh không được ban cho chỉ để biết, nhưng để được biến đổi.”
Một người thật sự để Lời Chúa đi vào lòng sẽ dần thay đổi cách nghĩ, cách nói, cách sống. Từ nóng giận trở nên mềm mại hơn. Từ cay đắng học biết tha thứ. Từ ích kỷ biết yêu thương tha nhân. Kinh Thánh không chỉ thay đổi hành vi; Kinh Thánh thay đổi tận gốc rễ tấm lòng.
Qua bao thế hệ, Kinh Thánh vẫn là quyển sách được đọc nhiều nhất, dịch nhiều nhất, và cũng bị chống đối nhiều nhất. Nhưng chính điều đó càng cho thấy sức sống lạ lùng của Lời Chúa. Ê-sai 40:8 khẳng định:
“Cỏ khô, hoa rụng,
Nhưng lời Đức Chúa Trời chúng ta còn mãi đời đời.”
Mọi điều trên đất rồi sẽ đổi thay. Nhan sắc phai tàn. Danh vọng qua đi. Tri thức loài người luôn thay đổi. Nhưng Lời Chúa vẫn đứng vững như chân lý đời đời.
Có người từng ví Kinh Thánh như:
- la bàn cho người lữ hành,
- bánh cho người đói,
- nước cho người khát,
- ánh sáng cho người trong đêm,
- và là thư tình Đức Chúa Trời gửi cho nhân loại.
Abraham Lincoln nói:
“I believe the Bible is the best gift God has ever given to man.”
“Tôi tin Kinh Thánh là món quà tốt đẹp nhất Đức Chúa Trời từng ban cho loài người.”
Quả thật, người có Kinh Thánh nhưng không đọc giống như người khát đang ngồi bên dòng suối mà vẫn chết khô. Và người đọc Kinh Thánh mỗi ngày có thể không tránh được mọi thử thách của cuộc đời, nhưng sẽ có năng lực, có ánh sáng để không lạc mất đường về.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét