“Khu Vườn Tâm Linh”
Có người có một mảnh vườn lâu ngày bỏ
quên.
Đất khô cứng. Cỏ dại mọc đầy. Nứt nẻ dưới nắng nóng.
Ông hiểu rằng:
nếu không xới đất, không tưới nước, thì chẳng thể có mùa trái ngọt.
Nên mỗi sáng,
ông lặng lẽ:
- xới từng luống đất,
- nhổ từng bụi gai,
- tưới từng gáo nước,
- kiên nhẫn chờ đợi.
Lòng người cũng giống như một khu vườn.
Có những lúc:
- thất vọng làm đất lòng chai cứng,
- tội lỗi mọc như cỏ dại,
- bận rộn làm tâm hồn khô hạn,
- những tổn thương cũ làm cây cối bên trong héo úa.
Nhưng Đức Chúa Trời phán:
“Hãy khai hoang đất mới của các
ngươi.”
— Giê-rê-mi 4:3
Book of Jeremiah
Ngài muốn sửa lại phần sâu kín trong
lòng người,
trước khi gieo vào đó những hạt giống mới.
Rồi Ngài hứa:
“Ta sẽ rưới nước trên kẻ khát,
làm suối chảy trên đất khô.”
— Ê-sai 44:3
Book of Isaiah
Nước ấy là:
- Lời Chúa,
- sự hiện diện của Đức Thánh Linh,
- sự cầu nguyện,
- niềm hy vọng mới.
Và đẹp nhất là lời hứa này:
“Đức Giê-hô-va sẽ luôn luôn dẫn dắt
ngươi…
ngươi sẽ như vườn được tưới,
như nguồn nước chẳng hề thiếu.”
— Ê-sai 58:11
Book of Isaiah
“Khu vườn được tưới luôn”
không có nghĩa là không có nắng nóng.
Nhưng giữa nắng hạn,
vẫn có nguồn nước âm thầm nuôi rễ.
Người ở gần Chúa cũng vậy.
Có thể:
- tóc bạc,
- thân thể yếu hơn,
- cuộc đời trải qua nhiều mùa khô hạn,
nhưng bên trong vẫn xanh tươi,
vì có dòng nước thiêng liêng nuôi dưỡng mỗi ngày.
Người ấy dần trở nên:
“như cây trồng gần dòng nước.”
— Thi Thiên 1:3
Book of Psalms
Một khu vườn đẹp
không mọc lên trong một ngày.
Đời sống thuộc linh cũng vậy.
Phải:
- xới đất mỗi ngày,
- nhổ cỏ mỗi ngày,
- mở lòng mỗi ngày,
- và để Chúa tưới linh hồn mình mỗi ngày.
Rồi đến mùa,
khu vườn ấy sẽ nở hoa,
không chỉ cho chính mình,
mà còn cho những người bước ngang qua đời ta được mát mẻ và yên nghỉ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét