Tha thứ là một trong những điều khó nhất con người có thể làm. Tha thứ cho một lời xúc phạm đã khó; tha thứ cho người đã lấy mất nhiều năm đời mình lại càng khó hơn. Câu chuyện của Terry Anderson cho chúng ta thấy tha thứ không phải là yếu đuối, cũng không phải quên đi điều ác đã xảy ra. Tha thứ là một hành trình đau đớn nhưng đầy quyền năng, giúp con người không bị giam cầm mãi trong hận thù.
Terry Anderson là phóng viên của hãng tin AP. Năm 1985, ông bị bắt cóc tại Lebanon và bị giam giữ gần bảy năm. Ông bị trói, bị nhốt trong bóng tối, bị chuyển từ nơi này sang nơi khác, và nhiều lần nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ được tự do nữa. Khi bước vào cảnh tù đày ấy, lòng ông đầy giận dữ. Ông oán trách những người bắt giữ mình, oán trách hoàn cảnh, thậm chí có lúc cảm thấy như Đức Chúa Trời đã bỏ quên ông.
Nhưng trong bóng tối ấy, Terry Anderson xin được một quyển Kinh Thánh. Ông đọc đi đọc lại từ đầu đến cuối, nhiều lần. Những câu chuyện về Giô-sép bị bán làm nô lệ, Đa-ni-ên trong hang sư tử, Phao-lô trong ngục tù, và đặc biệt là lời của Chúa Giê-xu: “Hãy yêu kẻ thù nghịch và cầu nguyện cho kẻ bắt bớ các ngươi” khiến ông bối rối và tranh chiến.
Ông từng nghĩ: “Làm sao tôi có thể tha thứ cho những người đã cướp mất bảy năm đời tôi?” Đó là câu hỏi rất thật. Tha thứ không đến một cách dễ dàng. Terry Anderson không thức dậy một buổi sáng rồi bỗng dưng thấy lòng mình nhẹ nhàng. Ông phải đi qua nhiều tháng ngày tranh chiến với sự cay đắng, oán giận, và nỗi đau.
Kinh Thánh dạy rằng nếu chúng ta không tha thứ, chính chúng ta sẽ trở thành tù nhân của sự hận thù. Những kẻ bắt giữ Terry Anderson đã giam thân xác ông, nhưng nếu ông cứ ôm mãi sự cay đắng, họ cũng sẽ giam luôn tâm hồn ông. Ông dần dần nhận ra rằng mình không thể thay đổi quá khứ, nhưng có thể chọn cách sống với quá khứ ấy. Ông có thể tiếp tục sống như một nạn nhân, hoặc có thể tha thứ để được tự do.
Tha thứ không có nghĩa là nói điều ác là đúng. Terry Anderson không bao giờ nói rằng việc bắt cóc ông là đúng. Tha thứ cũng không có nghĩa là quên đi hay không còn đau nữa. Những năm tháng bị giam cầm vẫn để lại vết thương sâu đậm. Nhưng tha thứ có nghĩa là không để nỗi đau điều khiển cuộc đời mình nữa.
Chúa Giê-xu trên thập tự giá cũng đã tha thứ cho những người đóng đinh Ngài: “Lạy Cha, xin tha cho họ, vì họ không biết mình làm điều gì.” Nếu Chúa có thể tha thứ trong giờ phút đau đớn nhất, thì Ngài cũng có thể ban sức để chúng ta tha thứ. Terry Anderson dần hiểu rằng ông không thể tự mình tha thứ; ông cần sức mạnh từ Đức Chúa Trời.
Cuối cùng, sau khi được trả tự do, Terry Anderson nói rằng ông đã tha thứ cho những người bắt giữ mình. Điều đó không phải vì họ xứng đáng được tha thứ, nhưng vì ông cần được tự do. Người được giải thoát nhiều nhất không phải là những kẻ bắt cóc, mà chính là ông.
Câu chuyện của Terry Anderson nhắc chúng ta rằng có những người đang mang trong lòng một “nhà tù” của riêng mình: một lời xúc phạm năm xưa, một sự phản bội, một bất công, hay một mất mát. Chúng ta nghĩ rằng giữ lấy sự giận dữ sẽ làm mình mạnh hơn. Nhưng thật ra, hận thù giống như xiềng xích, giữ chúng ta lại trong quá khứ.
Tha thứ không xóa đi quá khứ, nhưng mở ra tương lai. Tha thứ không làm cho vết thương biến mất ngay, nhưng bắt đầu quá trình chữa lành. Tha thứ không thay đổi người khác trước tiên, nhưng thay đổi chính chúng ta.
Có thể hôm nay có ai đó mà chúng ta nghĩ mình không bao giờ tha thứ nổi. Hãy nhớ đến Terry Anderson. Ông đã sống gần bảy năm trong ngục tối, nhưng ông không để hận thù trở thành ngục tù lớn hơn. Nhờ đức tin nơi Chúa, ông đã bước ra khỏi nhà tù ấy với một tâm hồn được tự do.
Như vậy, tha thứ không phải là quên đi điều đau đớn, nhưng là trao nỗi đau ấy cho Đức Chúa Trời, để chính mình được sống trong bình an.
Terry Anderson was a reporter for the Associated Press. In 1985, he was kidnapped in Lebanon and held captive for nearly seven years. He was chained, kept in darkness, moved from place to place, and often thought he would never be free again. At first, his heart was filled with anger. He resented the men who had captured him, hated his circumstances, and at times even felt that God had abandoned him.
Yet in the middle of that darkness, Terry Anderson asked for a Bible. He read it over and over again, from beginning to end. The stories of Joseph sold into slavery, Daniel in the lions’ den, Paul in prison, and especially the words of Jesus—“Love your enemies and pray for those who persecute you”—deeply challenged him.
He later admitted that he struggled with those words. “How,” he wondered, “could I forgive the people who stole seven years of my life?” It was an honest question. Forgiveness did not come easily. Terry Anderson did not wake up one morning suddenly feeling peace in his heart. He had to struggle for months and years with bitterness, anger, and pain.
The Bible teaches that if we do not forgive, we ourselves become prisoners of hatred. Terry Anderson’s captors had imprisoned his body, but if he held on to bitterness, they would also imprison his soul. Gradually, he realized that he could not change what had happened to him, but he could choose how he would live with it. He could continue to live as a victim, or he could forgive and become free.
Forgiveness does not mean pretending that evil was right. Terry Anderson never said that what his captors did was acceptable. Forgiveness also does not mean forgetting or pretending that the pain is gone. The years of captivity left deep scars. But forgiveness means refusing to let that pain control the rest of your life.
Jesus Himself, while hanging on the cross, prayed for those who crucified Him: “Father, forgive them, for they know not what they do.” If Jesus could forgive in the moment of His greatest suffering, then He can also give us the strength to forgive. Terry Anderson eventually realized that he could not forgive by his own strength; he needed God’s help.
After he was finally released, Terry Anderson said that he had forgiven the men who held him captive. He did not forgive because they deserved it. He forgave because he needed to be free. In the end, the person most liberated by forgiveness was not his captors, but Terry Anderson himself.
Terry Anderson’s story reminds us that many people carry a prison inside themselves: an old hurt, a betrayal, an injustice, or a painful memory. We often think that holding on to anger will make us stronger. In reality, bitterness becomes a chain that keeps us tied to the past.
Forgiveness does not erase the past, but it opens the door to the future. Forgiveness does not remove the wound overnight, but it begins the process of healing. Forgiveness may not change the other person first, but it changes us.
Perhaps there is someone in our own lives whom we think we can never forgive. If so, we should remember Terry Anderson. He spent nearly seven years in a prison of darkness, yet he refused to let hatred become an even greater prison. Through faith in God, he walked out of captivity with a free soul.
Forgiveness, then, is not forgetting the pain. It is placing that pain into God’s hands so that we ourselves may live in peace.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét