Tha Thứ – Con Đường Đi Ra Khỏi Nhà Tù Vô Hình
Tha thứ là một trong những điều khó nhất con người có thể làm. Tha thứ
cho một lời xúc phạm đã khó; tha thứ cho người đã lấy đi nhiều năm cuộc đời
mình lại càng khó hơn. Nhưng câu chuyện của Terry Anderson cho chúng ta thấy rằng
tha thứ không phải là yếu đuối, cũng không phải là quên đi điều ác đã xảy ra.
Tha thứ là một hành trình đau đớn nhưng đầy quyền năng — hành trình dẫn đến tự
do thật.
Terry Anderson sinh ngày 27 tháng 10 năm 1947 và qua đời ngày 21 tháng 4
năm 2024. Ông là trưởng văn phòng Trung Đông của Associated Press (AP). Năm 1985,
khi đang làm việc tại Beirut, ông bị bắt cóc bởi một nhóm vũ trang liên hệ với
Hezbollah. Ông bị giam giữ gần bảy năm — từ 1985 đến 1991 — trong những điều kiện
vô cùng khắc nghiệt: bị trói, bị bịt mắt, sống trong bóng tối kéo dài, bị di
chuyển liên tục, và nhiều lần đối diện với tuyệt vọng.
Trong những ngày đầu bị giam cầm, lòng ông đầy giận dữ. Ông oán trách những
kẻ bắt giữ, oán trách hoàn cảnh, và có lúc cảm thấy như Đức Chúa Trời đã bỏ
quên mình. Nhưng giữa bóng tối đó, ông xin được một quyển Kinh Thánh. Ông đọc
đi đọc lại, từ Sáng Thế Ký đến Khải Huyền, nhiều lần (5). Những câu chuyện về Giô-sép
bị bán làm nô lệ, Đa-ni-ên trong hang sư tử, Phao-lô trong ngục tù — và đặc biệt
là lời dạy của Chúa Giê-xu trong Matthew 5:44: “Hãy yêu kẻ thù nghịch và cầu
nguyện cho kẻ bắt bớ các ngươi” — khiến ông bối rối và tranh chiến sâu sắc.
Ông từng tự hỏi: “Làm sao tôi có thể tha thứ cho những người đã cướp mất
nhiều năm tháng đời tôi?” Đó
là một câu hỏi rất thật. Tha thứ không đến trong một khoảnh khắc. Nó không phải
là một quyết định cảm xúc nhất thời. Terry Anderson đã phải đi qua nhiều tháng
ngày vật lộn với sự cay đắng, giận dữ và nỗi đau.
Nhưng rồi ông dần nhận ra một sự thật: nếu ông không tha thứ, ông sẽ mãi
là tù nhân — ngay cả khi thân xác được tự do. Những kẻ bắt cóc có thể giam thân
xác ông, nhưng nếu ông ôm giữ hận thù, họ cũng sẽ giam luôn tâm hồn ông. Ông
không thể thay đổi quá khứ, nhưng ông có thể chọn cách sống với quá khứ ấy: hoặc
tiếp tục sống như một nạn nhân, hoặc bước vào tự do qua sự tha thứ.
Tha thứ không có nghĩa là gọi điều ác là đúng. Terry Anderson không bao
giờ biện minh cho việc bắt cóc mình. Tha thứ cũng không có nghĩa là quên đi. Những
năm tháng trong bóng tối vẫn để lại dấu ấn sâu đậm trong đời ông. Nhưng tha thứ
có nghĩa là không để nỗi đau đó tiếp tục điều khiển cuộc đời mình.
Ở đây, chúng ta cần hiểu thêm một điều rất thực tế: hận và giận là hai
chất độc. Khi nuôi dưỡng lâu ngày, chúng không giết kẻ thù trước — mà âm thầm
phá hủy chính chúng ta. Giận dữ làm tăng căng thẳng, rối loạn suy nghĩ; hận thù
kéo dài làm tổn hại não bộ, gây suy giảm trí nhớ, và làm tăng nguy cơ bệnh tim
mạch. Nói cách khác, giữ lấy hận thù cũng giống như uống thuốc độc đều đặn mỗi ngày.
Terry Anderson hiểu điều này. Ông nhận ra rằng nếu cứ giữ lấy cay đắng,
ông sẽ tiếp tục sống trong một “nhà tù vô hình” — ngay cả khi đã được trả tự
do.
Trên thập tự giá, Jesus Christ đã cầu nguyện: “Lạy Cha, xin tha cho họ,
vì họ không biết mình làm điều gì.” Nếu Chúa có thể tha thứ trong giờ phút đau
đớn nhất, thì Ngài cũng có thể ban sức cho chúng ta làm điều tương tự. Terry
Anderson nhận ra rằng ông không thể tự mình tha thứ; ông cần sức mạnh từ Đức
Chúa Trời.
Cuối cùng, sau khi được trả tự do vào năm 1991, Terry Anderson đã chọn
tha thứ cho những người bắt giữ mình. Ông không làm điều đó vì họ xứng đáng, mà
vì chính ông cần được tự do. Câu chuyện của ông sau này được ông ghi lại trong
cuốn hồi ký Den of Lions, nơi ông kể lại không chỉ hành trình bị giam cầm,
mà còn hành trình giải phóng tâm hồn.
Câu chuyện của Terry Anderson nhắc nhở chúng ta rằng nhiều người trong
chúng ta cũng đang mang trong lòng một “nhà tù” riêng: một lời xúc phạm năm
xưa, một sự phản bội, một bất công, hay một mất mát không thể quên. Chúng ta
nghĩ rằng giữ lấy sự giận dữ sẽ làm mình mạnh mẽ hơn. Nhưng thực ra, hận thù giống
như xiềng xích, giữ chúng ta lại trong quá khứ.
Tha thứ không xóa đi quá khứ, nhưng mở ra tương lai. Tha thứ không làm vết
thương biến mất ngay, nhưng bắt đầu tiến trình chữa lành. Tha thứ không thay đổi
người khác trước tiên, nhưng thay đổi chính chúng ta.
Có thể hôm nay có ai đó mà chúng ta nghĩ mình không bao giờ tha thứ nổi.
Hãy nhớ đến Terry Anderson. Ông đã sống gần bảy năm trong ngục tối, nhưng ông
không để hận thù trở thành ngục tù lớn hơn. Nhờ đức tin nơi Chúa, ông đã bước
ra khỏi cả hai nhà tù — nhà tù thể xác và nhà tù tâm hồn.
Tha thứ không phải là quên đi điều đau đớn —
nhưng là trao nỗi đau ấy cho Đức Chúa Trời,
để chính mình được sống trong bình an và tự do thật.
Nguyện Chúa ban cho chúng ta tấm lòng biết tha thứ và tâm trí được tự do,
như lời trong Ephesians 4:31–32: Phải bỏ khỏi anh em những
sự cay đắng, buồn giận, tức mình, kêu rêu, mắng nhiếc, cùng mọi điều hung ác. 32 Hãy ở với nhau cách nhân từ, đầy dẫy lòng
thương xót, tha thứ nhau như Đức Chúa Trời đã tha thứ anh em trong Đấng Christ
vậy.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét