HƠI THỞ – MÓN QUÀ MONG MANH NHƯNG VÔ GIÁ CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI
Có lẽ chúng ta ít khi nghĩ đến hơi thở của mình. Mỗi ngày, chúng ta hít vào rồi thở ra hàng chục ngàn lần mà không hề để ý. Chỉ khi bị nghẹt thở, lên cơn hen suyễn, hoặc chứng kiến một người thân trút hơi thở cuối cùng, chúng ta mới nhận ra rằng điều quý giá nhất của đời người không phải là tiền bạc, danh vọng hay quyền lực, mà chính là hơi thở.
Tiên tri Ê-sai nhắc nhở:
“Chớ cậy ở loài người, là loài có hơi thở trong lỗ mũi; vì họ nào có đáng kể gì đâu?” (Ê-sai 2:22)
Một câu Kinh Thánh ngắn ngủi nhưng chứa đựng chân lý sâu sắc. Con người thường tự hào về kiến thức, địa vị, tài sản hay thành tựu của mình. Thế nhưng tất cả những điều ấy đều lệ thuộc vào một điều hết sức mong manh: hơi thở. Khi hơi thở ngừng lại, mọi bằng cấp, chức vụ, nhà cửa, tài khoản ngân hàng hay những lời khen ngợi của người đời đều trở nên vô nghĩa.
Lằn ranh giữa sự sống và sự chết thật mỏng manh. Chỉ một hơi thở vào mà không thở ra được nữa, hoặc một hơi thở ra mà không hít vào được nữa, là hành trình trên đất kết thúc. Vì thế, Kinh Thánh ví đời người như hơi nước, như bóng câu qua cửa sổ, như hoa cỏ sớm nở tối tàn.
Thi thiên 144:4 chép:
“Loài người giống như hơi thở; đời người như bóng bay qua.”
Tác giả Thi thiên không bi quan về cuộc sống; ông chỉ nhìn thấy sự thật. Đời người dù dài tám mươi hay chín mươi năm cũng chỉ là một chớp mắt trước cõi đời đời của Đức Chúa Trời. Điều đó không làm cho cuộc đời mất ý nghĩa; trái lại, khiến mỗi ngày sống trở nên quý giá hơn.
Ngay từ buổi sáng thế, hơi thở đã là dấu hiệu của sự sống đến từ Đức Chúa Trời:
“Giê-hô-va Đức Chúa Trời lấy bụi đất nắn nên hình người, hà sinh khí vào lỗ mũi, thì người trở nên một loài sanh linh.” (Sáng-thế Ký 2:7)
Con người không tự tạo ra sự sống cho mình. Hơi thở đầu tiên là món quà từ Đấng Tạo Hóa. Và đến cuối cuộc đời, hơi thở ấy cũng trở về với Ngài.
Truyền Đạo 12:7 viết:
“Bụi tro trở về đất y như cũ, và thần linh trở về nơi Đức Chúa Trời là Đấng đã ban nó.”
Nhận biết sự mong manh của hơi thở không phải để sống trong lo âu, nhưng để sống trong sự biết ơn. Mỗi sáng thức dậy và còn hít thở được là thêm một ngày ân điển. Mỗi bữa cơm còn ăn được, mỗi bước chân còn đi được, mỗi lời cầu nguyện còn dâng lên được đều là quà tặng của Chúa.
Đặc biệt đối với những người đã bước vào tuổi xế chiều, hơi thở mang một ý nghĩa rất riêng. Nó nhắc rằng thời gian trên đất không còn vô tận. Nhưng đồng thời, nó cũng nhắc rằng quê hương thật của người tin Chúa không ở nơi đây.
Sứ đồ Phao-lô nói:
“Vì Đấng Christ là sự sống của tôi, và sự chết là điều ích lợi cho tôi vậy.” (Phi-líp 1:21)
Người tin Chúa không bám víu tuyệt vọng vào hơi thở cuối cùng, bởi vì đằng sau hơi thở cuối cùng ấy là sự hiện diện đời đời của Chúa Cứu Thế. Một ngày kia, khi nhịp tim ngừng đập và phổi không còn hô hấp nữa, người thuộc về Chúa sẽ bước từ đức tin sang sự thấy mặt Ngài.
Vì thế, khi còn hơi thở, hãy dùng hơi thở ấy để ngợi khen Chúa.
“Phàm vật chi thở, hãy ngợi khen Đức Giê-hô-va!” (Thi thiên 150:6)
Hãy dùng những ngày còn lại để yêu thương gia đình, phục vụ Hội Thánh, khích lệ thế hệ sau, tha thứ những tổn thương cũ và sống đẹp lòng Chúa. Bởi mỗi hơi thở là một cơ hội mới để tôn vinh Ngài.
Một ngày nào đó, hơi thở cuối cùng sẽ đến. Nhưng đối với người thuộc về Chúa, đó không phải là dấu chấm hết. Đó chỉ là hơi thở cuối cùng trên đất và là hơi thở đầu tiên trong quê hương thiên thượng.
Cho nên hôm nay, khi còn có thể hít vào và thở ra, chúng ta hãy cảm tạ Chúa. Bởi mỗi hơi thở là một phép lạ, một ân điển, và một lời nhắc nhở rằng Đức Chúa Trời vẫn đang gìn giữ chúng ta trong bàn tay yêu thương của Ngài. Hơi thở thật mong manh, nhưng Đấng ban hơi thở thì đời đời vững bền.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét