BA-BY-LÔN và BẠO TẦN
một cách dùng tên lịch sử như một
biểu tượng: tên của một đế quốc hay triều đại cụ thể dần trở thành cách gọi
chung cho quyền lực tàn bạo, áp bức và chống nghịch các giá trị đạo đức/tôn
giáo.
Trong Kinh Thánh, Ba-by-lôn
(Babylon) phát triển theo hướng đó rất rõ:
- Ba-by-lôn lịch sử: đế quốc
đã đánh chiếm Giê-ru-sa-lem, phá Đền Thờ và bắt dân Giu-đa đi lưu đày, đặc
biệt năm 586 TCN (2 Các Vua 25).
- Vì vậy, Ba-by-lôn trở thành hình ảnh của quyền
lực kiêu ngạo, áp bức và chống nghịch Đức Chúa Trời.
- Đến Khải Huyền 17–18, “Ba-by-lôn lớn”
không đơn thuần chỉ thành phố Babylon cổ nữa, mà mang ý nghĩa biểu tượng
cho một hệ thống thế gian giàu có, quyến rũ, bất kính và chống lại Đức
Chúa Trời. Khải Huyền 18:2 tuyên bố: “Ba-by-lôn lớn đã đổ rồi, đã đổ rồi.”
So sánh với “bạo Tần” (暴秦) trong văn
hóa Trung Hoa rất thú vị . Nhà Tần là một triều đại lịch sử cụ thể, nhưng chữ “bạo Tần” về
sau có thể được nhắc đến như một điển tích về chính quyền hà khắc, chuyên chế
và tàn bạo. Khi dùng như vậy, người nói không nhất thiết đang nói về Tần Thủy
Hoàng hay nhà Tần theo nghĩa lịch sử, mà đang mượn Tần để nói một chế độ
khác.
Có thể đặt hai cách dùng song song:
“Babylon” trong ngôn ngữ Kinh Thánh ≈
“bạo Tần” trong điển cố Trung Hoa.
Tuy nhiên có một khác biệt quan trọng:
“Babylon” trong Kinh Thánh mang chiều kích thần học mạnh hơn “bạo Tần.”
Nó không chỉ tượng trưng cho chính quyền tàn ác, mà rộng hơn là cả hệ
thống thế gian chống nghịch Đức Chúa Trời — quyền lực, sự kiêu ngạo, giàu sang,
thờ hình tượng, suy đồi đạo đức và bắt bớ dân Chúa.
Một ví dụ rất thú vị nữa là 1
Phi-e-rơ 5:13: Phi-e-rơ nói đến “Hội thánh ở Ba-by-lôn”. Nhiều học
giả hiểu “Ba-by-lôn” ở đây là cách gọi biểu tượng/ẩn dụ về Rô-ma. Nếu hiểu
như vậy, nguyên tắc chính là:
Babylon lịch sử → trở thành biểu tượng
→ có thể được áp dụng cho một đế quốc khác có những đặc tính tương tự.
Cũng giống như:
Nhà Tần lịch sử → “bạo Tần” → trở
thành điển tích để chỉ một chính quyền hà khắc về sau.
Vì thế, khi đọc Khải Huyền, ta không
nên giới hạn “Babylon” chỉ vào một quốc gia duy nhất, mà trước hết phải
nhận ra mẫu hình Babylon: bất cứ hệ thống nào tự tôn mình, dùng quyền lực
áp bức, quyến rũ con người bằng tiền tài và chống nghịch Đức Chúa Trời đều mang
những nét của “Babylon.”
Thành ngữ “chỉ kê mạ khuyển” (mượn gà mắng chó) trong dân gian, hay
“chỉ tang mạ hòe” (mượn cây dâu mắng cây hòe) — 指桑罵槐, trong tam thập lục kế (#26)
Tá đao sát nhân #3 → mượn dao giết người.
Thanh Đông kích Tây #6 → nói/đánh
lạc hướng một nơi, nhằm nơi khác.
Tiếu lý tàng đao #10 → miệng cười nhưng lòng giấu dao.
Đả thảo kinh xà #13 → đánh cỏ động rắn.
Điệu hổ ly sơn #15 → dụ hổ ra khỏi núi.
Dục cầm cố túng #16 → muốn bắt mà trước hết cố tình thả.
Kim thiền thoát xác #21 → ve sầu thoát xác.
Chỉ tang mạ hòe #26 → chỉ dâu mắng hòe.
Khổ nhục kế #34 → tự chịu khổ để lấy lòng tin.
Tẩu vi thượng kế #36
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét