"Lục Xích Hạng" (六尺巷)
Câu chuyện
"Lục Xích Hạng" (六尺巷) xảy ra vào đời Thanh, dưới triều vua Khang Hy. Nhân vật chính là
Trương Anh (张英, 1637–1708), một vị đại thần thanh liêm.
Câu chuyện như sau:
Người nhà của Trương Anh ở quê vì tranh chấp ranh giới đất với hàng xóm
nên viết thư lên kinh đô, mong ông dùng quyền thế can thiệp để thắng kiện.
Thay vì gửi công văn cho quan địa phương để bênh vực cháu, Trương Anh
chỉ gửi về một bài thơ:
千里修书只为墙
让他三尺又何妨
长城万里今犹在
不见当年秦始皇
Phiên
âm Hán Việt
Thiên lý tu
thư chỉ vị tường,
Nhượng tha tam xích hựu hà phương.
Trường Thành vạn lý kim do tại,
Bất kiến đương niên Tần Thủy Hoàng.
Dịch nghĩa
Gửi thư ngàn
dặm chỉ vì một bức tường,
Nhường người ba thước thì có hề gì.
Vạn Lý Trường Thành đến nay vẫn còn đó,
Mà Tần Thủy Hoàng thuở ấy đâu còn nữa.
Dịch ý thơ
Thư từ ngàn dặm chuyện bờ rào,
Nhường nhau ba thước có là bao.
Trường Thành vẫn đứng cùng năm tháng,
Vua Tần đã khuất tự phương nao?
Người cháu đọc xong liền hiểu ý, chủ động lùi bức tường vào ba thước để
nhường đất cho hàng xóm.
Hàng xóm cảm phục tấm lòng của Trương Anh, cũng tự nguyện lùi thêm ba
thước về phía mình.
Kết quả, giữa hai nhà hình thành một con hẻm rộng sáu thước (六尺), nên người đời gọi là "Lục
Xích Hạng" (Ngõ Sáu Thước). Câu chuyện trở thành biểu tượng của tinh thần
nhường nhịn, khiêm nhường và hòa giải, được lưu truyền đến ngày nay.
Bài học
- Quyền lực
lớn nhất không phải là thắng người khác, mà là thắng chính lòng hơn thua của
mình.
- Một bước
nhường có thể đổi lấy nhiều đời hòa thuận.
- Có những
tranh chấp thắng bằng pháp luật, nhưng cũng có những tranh chấp được giải
quyết bằng đức độ và tình người.
Đối với người Cơ Đốc, câu chuyện này gợi nhớ lời Chúa trong Phúc Âm
Ma-thi-ơ 5:9:
"Phước cho những kẻ làm cho người hòa thuận, vì sẽ được gọi là con
Đức Chúa Trời."
và lời của sứ đồ Phao-lô trong Thư Rô-ma 12:18 dạy
rằng:
“Nếu có thể được, thì hãy hết sức mình mà hòa thuận với mọi người.”
Câu này rất thực tế. Phao-lô không nói: “Anh em phải làm cho mọi người đều
thích mình,” vì điều đó không luôn luôn có thể. Có khi ta đã làm đúng, nói mềm,
cư xử tử tế, nhưng người khác vẫn không muốn hòa thuận.
Vì vậy, Kinh Thánh nói “nếu có thể được” — nghĩa là trong phần trách nhiệm
của mình, ta hãy làm hết sức để tránh gây gổ, bớt hơn thua, không đổ thêm dầu
vào lửa.
Câu này cũng nói “hết sức mình” — nghĩa là người tin Chúa không sống thụ
động, lạnh lùng, hay chấp nhất. Ta chủ động nhường nhịn, xin lỗi khi cần, tha
thứ khi có thể, và tìm con đường hòa giải.
Nhưng hòa thuận không có nghĩa là bỏ chân lý, dung túng điều sai, hay để
người khác lấn áp mãi. Hòa thuận theo Kinh Thánh là giữ tấm lòng trong sạch trước
mặt Chúa, cư xử mềm mại với người ta, và giao phần xét đoán cuối cùng cho Đức
Chúa Trời.
Vì thế, Rô-ma 12:18 rất hợp với bài học Lục Xích Hạng: nhường ba thước đất
có thể mất một chút quyền lợi, nhưng lại giữ được tình nghĩa, bình an, và làm
sáng danh Chúa.
"Lục Xích Hạng" ở An Khánh,
tỉnh An Huy, Trung Quốc, không chỉ là một con hẻm nổi tiếng, mà còn là
một bài học vượt thời gian về đức khiêm nhường, nhường nhịn và gìn giữ hòa khí.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét